"Hộc... hộc..."
Từng luồng khói trắng dày đặc phả ra từ miệng, Lý Thác đứng nép trong góc căn phòng tối tăm, trân trân nhìn mọi thứ đang diễn ra ngoài cửa. Hắn cố gắng hết sức để kìm nén tiếng thở dốc, nhưng ngay lúc này, hắn lại cảm thấy ngột ngạt khó tả. Mỗi lần hít vào, cổ họng lại dâng lên một cảm giác khô khốc, đau rát.
Hắn chẳng biết rốt cuộc mình đã sống sót bằng cách nào, hắn chỉ biết một điều... hiện tại đang có người thế chỗ cho vai trò của hắn vừa nãy.
"Chỉ cần bị Ma quỷ để mắt tới là xong đời... trừ khi không nhìn thấy nó."




